Nhật ký của Tiệm
Lúc tập đi là một tuổi, chân ngưỡng ba mươi vẫn chưa cứng
Lúc tập đi, tôi mới một tuổi.
Đôi chân mềm, yếu, ngã lên ngã xuống cũng chẳng sao.
Vì khi ấy, chỉ cần quay đầu lại là thấy ba mẹ.
Có một khoảng sân đủ rộng để tôi sai, và đủ an toàn để tôi đứng dậy thêm một lần nữa.
Ngày đó, ngã chỉ là ngã.
Khóc thì có người dỗ.
Đứng dậy thì có người nắm tay.
Tôi không sợ sai, vì tôi biết, mình có chỗ để về.
Rồi tôi lớn lên.
Góc sân ngày xưa vẫn còn đó, nhưng tôi đã rời đi từ lúc nào không hay.
Tôi bước ra khỏi những buổi chiều chỉ cần chơi cho đến tối, bước ra khỏi những bữa cơm có tiếng gọi quen thuộc, bước vào đời với một niềm tin rất đơn giản: chỉ cần cố gắng, mọi thứ rồi sẽ ổn.
Câu “thưa mẹ, thưa ba” bắt đầu thưa dần.
Không phải vì tôi hết thương, mà vì tôi bận.
Bận lớn lên.
Bận chứng minh rằng mình đã trưởng thành.
Tôi nghĩ mình còn nhiều thời gian.
Rằng ba mẹ vẫn ở đó.
Rằng đợi đến khi nào tôi vững vàng hơn, tôi sẽ quay về.
Nhưng đời không chờ tôi vững vàng.
Ngưỡng ba mươi, người ta bảo tôi phải cứng cáp rồi.
Phải biết mình là ai.
Phải biết mình đang đi đâu.
Phải đứng thẳng trước những cơn gió mạnh hơn của cuộc đời.
Chỉ đến khi đứng ở đây, tôi mới hiểu ba mươi tuổi không giống như những gì tôi từng nghĩ.
Có những buổi sáng thức dậy, tôi không chắc mình đang đi đúng đường.
Có những buổi tối trở về, chân mỏi không phải vì đi quá xa, mà vì đã đứng quá lâu giữa những lựa chọn.
Tôi ngã, nhưng không còn khóc.
Tôi ngã, cũng không còn ai đứng sẵn để đỡ.
Tôi học cách im lặng, tự nhặt mình lên, tự lau những vết xước, và nói với người khác rằng: “Ừ, tôi ổn.”
Lúc tập đi là một tuổi, chân yếu nhưng lòng không sợ.
Còn bây giờ, chân chưa cứng, mà nỗi sợ thì đã đầy.
Tôi sợ chọn sai.
Sợ đi nhầm.
Sợ quay đầu lại thì đã quá muộn, mà đi tiếp thì không biết sẽ về đâu.
Có những lúc đứng giữa phố đông, tôi bất chợt nhớ về góc sân cũ.
Nhớ cảm giác được phép ngã.
Nhớ những ngày chỉ cần có ba mẹ ở đó, mọi vấp ngã đều trở nên nhẹ hơn.
Có lẽ, trưởng thành không phải là lúc tôi không còn run rẩy.
Mà là khi dù run, tôi vẫn bước tiếp.
Chậm hơn một chút.
Thận trọng hơn một chút.
Và học cách dịu dàng hơn với chính mình.


