Nhật ký của Tiệm
Mẹ có nhiều vàng bạc lắm – vàng trên da và bạc trắng đầu
Người ta thường nói về vàng bạc như những thứ quý giá nhất của đời người. Vàng để dành, bạc cất kỹ, như một sự đảm bảo cho an toàn, cho tương lai, cho lúc ốm đau hay tuổi già. Nhưng có một người, cả đời chẳng giữ cho mình nổi một chỉ vàng đúng nghĩa, vậy mà lại là người giàu có nhất trong mắt con cái.
Đó là mẹ.
Mẹ có nhiều vàng bạc lắm. Nhưng là vàng trên da, và bạc trắng đầu.
Ngày còn bé, ta đâu hiểu câu nói ấy. Ta chỉ thấy mẹ lam lũ, gầy gò, làn da sạm đi vì nắng gió. Ta không biết rằng, mỗi vết sạm nắng ấy là một lần mẹ đứng ngoài đồng lâu hơn để có thêm bữa cơm đầy.
Làn da mẹ không sáng bóng như vàng, nhưng lại ánh lên thứ màu của hi sinh. Một thứ “vàng” không ai mua được, không ai đo đếm, và cũng không ai có thể thay thế.
Vàng trên da – là những năm tháng mẹ mang cả cuộc đời để che chở cho con
Có những buổi trưa nắng gắt, mẹ đội nắng đi về, mồ hôi thấm ướt lưng áo. Có những đêm khuya, mẹ thức khi cả nhà đã ngủ yên, vá lại manh áo cũ, đếm từng đồng lẻ để sáng mai con kịp tiền đi học. Có những ngày mẹ mệt đến mức chỉ muốn ngồi xuống, nhưng vẫn gắng đứng lên vì “chưa xong việc”.
Ta lớn lên từng ngày, còn mẹ thì già đi từng chút.
Làn da mẹ dần thô ráp, không còn mềm mại như thuở thanh xuân. Những nếp nhăn xuất hiện, chồng lên nhau, không phải vì mẹ không biết chăm sóc bản thân, mà vì mẹ đã dành cả thanh xuân để chăm sóc cho con.
- Mỗi nếp nhăn là một nỗi lo.
- Mỗi vết sạm là một mùa vất vả.
- Mỗi vết chai là một lần mẹ chọn phần đau về phía mình.
Đó là vàng. Thứ vàng được trả giá bằng mồ hôi, nước mắt và cả những giấc mơ chưa từng được sống cho riêng mình.
Có lẽ cũng vì vậy mà có một câu hỏi khiến nhiều người lặng đi khi đọc: “Mẹ làm gì có ước mơ?”
Không phải vì mẹ không từng mơ ước, mà vì suốt cả đời, ước mơ của mẹ đã được đổi tên thành con cái.
Tham khảo: Mẹ làm gì có ước mơ? – cuốn sách viết về những giấc mơ đã bị gác lại sau lưng người mẹ.
Bạc trắng đầu – là thời gian mẹ đánh đổi để con kịp lớn
Tóc mẹ bạc từ lúc nào, ta cũng không nhớ rõ. Chỉ biết rằng có một ngày, khi vô tình nhìn thấy sợi tóc bạc đầu tiên, ta giật mình. Hóa ra, mẹ đã già thật rồi.
Ngày ấy, ta còn bận mải với cuộc sống riêng. Ta bận học, bận làm, bận mơ ước. Ta nghĩ rằng thời gian còn nhiều, rằng rồi sẽ có lúc mình bù đắp. Nhưng tóc mẹ không chờ ta kịp trưởng thành, cũng không chờ ta kịp hiểu ra.
Bạc trắng đầu mẹ không phải vì tuổi tác đơn thuần.
Mà vì quá nhiều đêm thao thức, quá nhiều lần lo lắng, quá nhiều lần lặng im chịu đựng.
- Mẹ lo khi con ốm.
- Lo khi con buồn.
- Lo khi con đi xa.
- Lo cả khi con im lặng.
Có những nỗi lo mẹ không nói, chỉ để lại trên mái tóc mình những sợi bạc âm thầm.
Nếu vàng là thứ càng giữ lâu càng quý, thì bạc trên đầu mẹ là minh chứng cho thời gian đã trôi qua không thể quay lại. Mỗi sợi tóc bạc là một năm mẹ đứng phía sau, lặng lẽ nhìn con lớn lên, lặng lẽ chấp nhận mình nhỏ dần trong thế giới của con.
Khi ta hiểu ra, thì mẹ đã không còn trẻ nữa
Chỉ đến khi ta đủ lớn, đủ va vấp, đủ mỏi mệt với cuộc đời, ta mới hiểu ra rằng:
Không ai yêu ta nhiều như mẹ.
Không ai sẵn sàng hi sinh vô điều kiện như mẹ.
Nhưng cũng chính lúc ấy, mẹ đã không còn đủ sức để chờ ta lâu hơn.
Ta bắt đầu muốn đưa mẹ đi đây đó, nhưng mẹ lại nói: “Mẹ già rồi, đi mệt lắm.”
Ta bắt đầu muốn mua cho mẹ những thứ tốt hơn, nhưng mẹ lại nói: “Mẹ dùng đơn giản quen rồi.”
Ta bắt đầu muốn ở bên mẹ nhiều hơn, thì thời gian lại chẳng chịu chậm lại.
Có những điều, nếu không làm sớm, sẽ mãi mãi chỉ là ước muốn muộn màng.
Chúng ta thường nói nhiều về việc chữa lành cho chính mình. Chữa lành đứa trẻ bên trong ta. Chữa lành những tổn thương ta mang theo từ quá khứ.
Nhưng hiếm khi ta tự hỏi: Bố mẹ có cần được chữa lành không?
Mẹ không cần vàng bạc thật, mẹ chỉ cần con quay về
Mẹ chưa từng đòi hỏi con phải giàu.
Mẹ cũng không mong con trả ơn bằng vật chất.
Điều mẹ cần, đôi khi chỉ là:
– Một cuộc gọi hỏi thăm.
– Một bữa cơm có đủ mặt.
– Một cái ôm thật chặt.
– Một lần con ngồi xuống, lắng nghe mẹ kể chuyện ngày xưa.
Với mẹ, con chính là tài sản quý giá nhất.
Còn với con, mẹ lại thường bị đặt sau những bộn bề khác.
Chúng ta mải mê đi tìm những thứ gọi là thành công, mà quên mất rằng:
Người đã trao cho ta cả cuộc đời, thì đang dần già đi từng ngày.
Đôi lời Tiệm muốn nói
Tiệm viết những dòng này không phải để nhắc ai phải buồn, cũng không để khiến lòng người nặng thêm.
Tiệm chỉ mong, giữa những ngày ta mải miết đi qua cuộc sống, có một khoảnh khắc nào đó, ta chợt nhớ về mẹ – nhớ về người đã lặng lẽ trao cho ta cả thanh xuân, để đổi lấy những ngày bình yên của con.
Nếu bài viết này khiến bạn chậm lại một chút, muốn gọi về nhà sớm hơn, muốn ngồi xuống bên mẹ lâu hơn, hay chỉ đơn giản là nói một câu “Con thương mẹ”, thì Tiệm tin rằng, từng con chữ đã hoàn thành sứ mệnh của mình.
Tiệm ở đây, với sách, và với những câu chuyện đủ chậm để ta kịp yêu thương khi còn có thể.


