Nhật ký của Tiệm
Nắng không vì em buồn mà vội tắt, hoa vẫn tươi và nở rộ bốn mùa…
“Nắng không vì em buồn mà vội tắt,
hoa vẫn tươi và nở rộ bốn mùa.
Người không thương em cũng đừng trách móc,
sống cho mình vui vẻ chẳng hơn thua.”
Lời của Thầy Thích Minh Thiền nghe qua tưởng nhẹ như một câu thơ, nhưng đặt trong ánh sáng của Phật pháp, đó là cả một lời nhắc tỉnh thức rất sâu.
Phật pháp nhiệm màu không phải vì có thể thay đổi thế gian, mà vì giúp ta thay đổi cách mình nhìn thế gian.
Nắng không vì ta buồn mà vội tắt: bài học về vô thường
Trong Phật pháp, mọi pháp đều vận hành theo nhân duyên.
Nắng lên, mưa xuống, hoa nở, hoa tàn – tất cả đều đi theo quy luật của nó, không vì ai buồn mà đổi thay, cũng không vì ai vui mà ở lại lâu hơn.
Ta khổ, không phải vì nắng vẫn chiếu.
Ta khổ vì mong nắng tắt theo tâm mình.
Khi buồn, ta thường mong thế giới dịu lại một chút, mong người khác hiểu hơn, thương hơn, ở lại lâu hơn. Nhưng Phật dạy: khổ sinh từ chấp. Chấp rằng cuộc đời phải chiều theo cảm xúc của ta, chấp rằng người khác có trách nhiệm phải làm ta hạnh phúc.
Nhìn thấy nắng vẫn lên dù lòng ta đang tối, đó không phải là tàn nhẫn. Đó là sự thật. Và sự thật, khi được nhìn bằng chánh niệm, sẽ đưa ta ra khỏi ảo tưởng.
Hoa vẫn nở bốn mùa – đời vẫn tiếp diễn, dù ta ở đâu trong nỗi buồn
Hoa không cần ai cho phép mới nở.
Đời sống cũng vậy.
Có những ngày ta đau, nhưng ngoài kia, người khác vẫn yêu, vẫn cười, vẫn bắt đầu. Phật pháp không bảo ta phải gượng vui, mà dạy ta đừng đồng hóa mình với nỗi buồn.
Nỗi buồn chỉ là một trạng thái tâm.
Nó đến – rồi nó đi.
Giống như mùa hoa: có mùa rực rỡ, có mùa lặng lẽ.
Khi ta hiểu điều đó, ta thôi trách đời bất công, thôi hỏi “vì sao chỉ mình khổ”. Ta bắt đầu ở yên với cảm xúc, nhìn nó như một đám mây trôi qua bầu trời tâm thức.
Người không thương taTta cũng đừng trách móc: chỉ là không đủ duyên
Phật pháp nhìn tình cảm bằng duyên, không bằng oán.
Người không thương ta, không hẳn vì ta thiếu sót, cũng không hẳn vì họ tệ bạc. Chỉ là duyên không đủ để đi cùng nhau lâu hơn. Trách móc không làm duyên sinh lại, chỉ khiến tâm mình nặng thêm một lớp sân si.
Buông trách móc, không phải là thua.
Buông trách móc là tự giải thoát mình khỏi khổ đau do kỳ vọng tạo ra.
Trong đạo Phật, từ bi không chỉ dành cho người khác, mà trước hết là dành cho chính mình. Không ép mình phải được thương. Không ép mình phải vừa lòng tất cả.
Sống cho mình vui vẻ chẳng hơn thua: con đường của an lạc
“Chẳng hơn thua” là một chữ rất đạo.
Hơn – thua, được – mất, yêu – bỏ… đều là những chiếc cân khiến tâm ta dao động. Khi còn so sánh, còn chứng minh, còn mong mình thắng trong một mối quan hệ, là ta còn khổ.
An lạc đến khi ta thôi hơn thua với đời, thôi hơn thua với chính cảm xúc của mình.
Sống cho mình vui vẻ, theo tinh thần Phật pháp, không phải là chạy theo khoái lạc. Mà là:
- Biết đủ
- Biết dừng
- Biết thương mình đúng cách
Là ăn một bữa cơm trong chánh niệm.
Là ngủ một giấc không oán hờn.
Đôi lời Tiệm sách chữa lành muốn nhắn gửi
Tiệm tin rằng, có những ngày bạn đọc câu này không thấy gì cả.
Nhưng cũng có những ngày, chỉ một câu thôi, đủ để tâm mình dịu xuống.
Phật pháp nhiệm màu không ở đâu xa.
Nó ở ngay khoảnh khắc bạn ngừng trách, ngừng đòi hỏi, và quay về sống hiền với chính mình.
Nếu hôm nay bạn buồn, nắng vẫn sẽ lên.
Nếu hôm nay bạn chưa được thương, hoa vẫn sẽ nở.
Và nếu hôm nay bạn chọn an lạc, thì đó đã là một bước rất gần với tự do.
Tiệm ở đây, cùng sách, cùng những khoảng lặng, để nhắc bạn nhớ: bình yên không phải do đời cho, mà do tâm mình mở ra.


